Hà nội và tôi

Xin lỗi Lê Vinh vì nhắc tới anh lại đề xuất nhắc kèm với bài bác hát xuất xắc của một thuở “Ngõ nhỏ, phố nhỏ, đơn vị tôi sinh hoạt đó”.

Bạn đang xem: Hà nội và tôi

Bởi cũng từ rất lâu lắm rồi, tôi không được nghe những ca sĩ tài danh bộc lộ ca khúc new của Lê Vinh; cùng cả khán giả nữa bên cạnh đó cũng lâu lắm rồi bọn họ ít có thời cơ được bắt gặp anh bên trên truyền hình hay tại các liveshow ca nhạc. Tôi cảm giác được điều đó ngay lúc cầm dòng cardvisit mỏng manh mảnh trên tay chỉ với 2 loại ghi mộc mạc “Lê Vinh. Thành phố hà nội và Tôi”, không địa chỉ nơi ở, không điện thoại nhà riêng, ko chức danh, không cơ quan công tác… Tôi tò mò gọi điện thoại di động mang lại Lê Vinh, anh trả lời rất hồ hởi: “Tôi không tồn tại gì bắt đầu để viết nữa. Bạn ta khai thác hết rồi. Dạo này tôi bao gồm kiện cáo gì nữa đâu… Chỉ sợ hãi gặp, làm cho anh thất vọng”.

Câu trả lời hơi trễ nải như 1 thông điệp ngầm của Lê Vinh càng khiến tôi tò mò. Với tôi đã gặp gỡ anh trên quán nhậu hơi bập bồng trên hồ Tây, dập dềnh tới mức có cảm hứng chưa uống sẽ say như tín đồ phiêu diêu. Anh chỉ nhà anh nằm ở chỗ nào đó phía Xuân La, Xuân Đỉnh trên đường Lạc Long Quân chạy ven hồ này. Lại là 1 căn nhà cung cấp 4 nữa, cũng chật khiêm tốn thôi giống như căn bên tre lá lơ thơ mà từ thời điểm cách đó 15 năm tôi đã nhận thức thấy trên dải khu đất giữa làng liều Thanh Nhàn. Dạo bước đó Lê Vinh nhỏ xíu nhom, đặt mình trên song dép nhựa, tay vậy cây đàn guitar chống xuống khu đất như ý muốn tựa thân vào. Hiện nay thì Lê Vinh béo bệu hơn một chút, nhưng loại dáng lam lũ vẫn còn đó vương vất cơ trong chiếc khăn quàng cổ, cả cái áo Budong mặc vội với cả trong điệu cười ngất xỉu ngưởng sau một câu trào lộng. Cười thì vui rồi, dẫu vậy tôi có cảm nhận, hình như trong sâu thẳm lòng anh đang xuất hiện điều không yên ả, tất cả điều gì đó đang rạn vỡ, nó không vỡ lẽ oà ngay, nó rạn dần, rạn dần rồi chìm yên ổn vào cái dáng tận tình và vội vàng kia… Tôi hỏi Lê Vinh vì chưng sao không làm 1-1 xin vào Hội nhạc sĩ thủ đô hà nội hay Hội nhạc sĩ Việt Nam, anh vấn đáp vì cứ lang thang vô định mãi, viết 1-1 chắc không ai dám xác nhận là công dân của phường mình. Nghĩ thế nên thôi. Chắc hẳn rằng nên phát âm câu vấn đáp ấy quá lịch thiệp, rất có thể là vui nhộn nữa để vậy cho một điều nặng nề nói làm sao đấy. Thời đại này, chắc rằng chẳng gồm ai nỡ thon hòi bởi một con dấu nhưng không rộng lòng kết nạp vào Hội một phái mạnh trai thủ đô chính gốc, có gần chục cửa nhà sáng giá, có bài chỉ việc cất lên một câu “ngõ bé dại phố bé dại …” là đã khiến cho người Hà thành, nhất là bạn xa quê phải dừng lại một giây vì chưng nao nao kỷ niệm ùa về khiến cho lòng thật khó yên…

Nhắc cho tới Lê Vinh, nhiều tình nhân anh quyết mang lại rằng, anh là 1 trong nhạc sĩ của Hà Nội, chẳng cần vì anh sáng tác nhiều về phố xá xuất hiện mình. Và có lẽ cũng chẳng cần anh là người đứng tên và win kiện vào vụ đòi bản quyền cho lời bài hát “Hà Nội và tôi” của chính bản thân mình ồn ào trên công luận một thuở (Năm 1997, trong đĩa hát vạc hành của người tiêu dùng nọ đã ghi nhầm lời của Lê Vinh thành thơ Hoàng che Ngọc Tường). Và có lẽ cũng chẳng buộc phải anh tự đày đoạ mình sống tự do và lang thang, chỉ mang nghề viết nhạc để kiếm sống. Đó chỉ là số đông lý do vẻ ngoài giống như mẫu dáng đượm hóa học nông dân ngoại thành Hà Nôi của anh. Chắc hẳn rằng người ta yêu anh vị chất nhạc khác lạ rất khác ai luôn tiềm ẩn, ngọt ngào ở những điểm thiếu minh bạch tâm hồn của một người long dong giữa quê hương như lời thú nhấn của tác giả. Dường như khi nghe bài hát của Lê Vinh, tất cả “một đìều gì đó” dội vào sâu thẳm trong tim trạng cảm da diết cô đơn, da diết, nhớ nhung, xung khắc khoải lưu niệm buồn, bi thiết đến ngọt lịm, ai oán đến hoàn toàn có thể gọi thành tên! Chỉ riêng nói về 3 chiến thắng “Hà Nội và tôi”, “Hà Nội hầu hết vết chân”, “Hà Nội khúc nguyện cầu”, cũng đến ta thấy đông đảo chiêm nghiệm bao gồm tính “hướng nội” đầy trầm cảm với vấn vương vãi sự xa xót như khói lam chiều mỏng dính mảnh của nhạc sĩ Lê Vinh. Như thế nào là “ngõ nhỏ, phố nhỏ”, “những ngày tôi lang thang”, “tuổi thơ trải qua không trở lại”, như thế nào là “Dừng lãng quên, xin đừng lãng quên. Những cẳng bàn chân ra đi trường đoản cú Hà Nội…Những cẳng chân ra đi với theo tuổi thơ. Những bàn chân gửi chị em ước mơ… thời hạn trôi đa số vết chân lớp lớp hằn lên đời…”.“ bao gồm còn kia không điều ta tìm thân phố đông. Tất cả còn kia không bước chân vội kim cương chiều hồ gươm thuở ấy. Con đương thân quen có thay đổi thay. Hình bóng fan xưa gồm tan vào sắc đẹp mây?… Hoa sữa rơi tơi tả kỷ niệm…”. Giỏi khi anh viết về người mẹ lời bi quan đến vơi ngọt “Lời mẹ lắng đọng sao nhỏ quên. Chỉ cảm nhận lúc lang thang cô quạnh…Tiếc nuối tìm đến hình bóng mẹ chỉ từ trong giấc mơ…” Lời những bài hát như thế đâu phải chỉ chỉ là miêu tả cảnh quan sát thấy, nhưng cao hơn, là sự trải nghiệm được chưng chứa từ bao vui buồn, đơn độc và gian khổ của một kiếp phù du.

Xem thêm: Cách Đặt Hợp Âm Vào Bài Hát, Cách Đặt Hợp Âm Cho Một Bài Hát (Phần 1)

Hoàn toàn có thể nghe một bài xích hát nào đó về Hà Nội, bạn ta cảm nhận được cảnh quan phố xá với sự hầm hố của đoàn quân oai hùng, của một thoáng hồ nước Tây, của một bạn bè sâm cầm, của một buôn bản lúa làng mạc hoa, của hương thơm hoa sữa, của ngày thành phố hà nội vắng cơn mưa…Điều đó thật hoàn hảo và xứng đáng nhớ làm sao! cầm cố nhưng, hình như đối với Lê Vinh, hình như có một tp. Hà nội khác, vừa rộng lớn vừa bé nhỏ dại để thương xong để nhớ. Gồm một thành phố hà nội cao rộng nhằm tự hào, nhưng cũng đều có một Hà Nội bé dại chật để nhưng mà thương lưu giữ chăng…?

Dường như trước Lê Vinh, nhiều người yêu hà nội thủ đô đã từng quen với cảm hứng những nét nhạc “hướng ngoại” hoành tráng, hào hoa lãng tử và thanh lịch của một tp hà nội lắng hồn núi sông ngàn năm, nay đã đổi thay, cải tiến và phát triển từng ngày. Nhưng nói theo cách khác không ngoa rằng, bước đầu từ năm 1994 với ca khúc “Hà Nội và tôi”, Lê Vinh ngoài ra đã đưa đến cho người ta trạng thái cảm hứng mới lạ, không đảm bảo xa nhưng mà gần gũi, mộc mạc như cuộc sống thường ngày thường nhật đang ra mắt đâu đây. Lê Vinh viết về loại “ngõ nhỏ, phố nhỏ”, viết về ngôi nhà ở phố nhỏ dại mà đêm có thể “lắng nghe vào gió giờ sông Hồng thở than!”… có vẻ như như Lê Vinh ko tham chiếc to lớn, cái cao cả, thanh lịch, anh chọn 1 góc cảm thụ sắc sảo để hướng nét nhạc của chính bản thân mình lăn vào cái bé bỏng mọn thị trấn từ đó bật lên cảm hứng buồn man mác, đơn độc thấm sâu vào hồn người. Ngẫm mang đến cùng, rất nhiều “ngõ nhỏ, phố nhỏ”, đều điều bé xíu mọn của Hà Nôi thời xuất hiện này đã chiếm 1 phần vô cùng to lớn từ đất đai đến dân cư. Lê Vinh đụng vào cái điều nhỏ dại bé, nhưng thực tế là va vào phần rộng lớn số 1 của khu vực sinh ra mình…

Có thể đấy là nét nhạc, là góp phần của Lê Vinh để trong một cuộc bình chọn, fan ta sẽ xếp “Hà Nội và tôi” thuộc topten những bài xích hát giỏi về Hà Nội. Tôi từng nghe nhạc sĩ hồ nước Quang Bình reviews “Buồn nhưng rất rất đáng yêu, Hà Nội và tôi của Lê Vinh – bài hát thành lập và hoạt động trong đoạn đường đầu chế tạo của anh được ghi nhận bằng sự đón nhận, thương yêu nhiệt tình của phần đông những người yêu âm nhạc”.

Tôi từng hỏi tất cả phải Lê Vinh lựa chọn nét nhạc ấy hay nét nhạc ấy chọn Lê Vinh mà tới lúc này anh vẫn sống một mình, một mình với đơn độc và lang thang như là sự vận vào của số trời nghệ sĩ? Hỏi vậy thôi, nhưng lại tôi khó nhận thấy câu vấn đáp rành rẽ từ phía anh!

Phải chăng, từng gồm một khúc ngoặt trong quãng đời trẻ trai đã đưa ra phối nền nhạc của Lê Vinh. Chính vì vậy đã từ bỏ lâu, Lê Vinh buộc đồng ý sống một mình, một mình cả vào thế chủ quyền với hội nghề nghiệp, 1 mình cả trong ngôi nhà bé dại và theo ông là nhằm “ép mình vào tường, cô đơn tuyệt đối hoàn hảo để nhảy ra sáng sủa tạo”. Nói vậy thôi, chứ người ta ít ai dám tự làm khổ mình, trừ số trời buộc họ đề nghị thế… trong khi Lê Vinh là một người như vậy. Phụ huynh anh từng đặt hi vọng lớn vào đứa đàn ông út này lúc để tên anh là Lê quang đãng Vinh. Cũng có thể vinh quang rồi sẽ tới với chàng sinh viên giàu chất nghệ sĩ này, ví như như anh cứ phẳng lặng với nghề thầy giáo dạy toán cấp cho 3 ở bắc ninh (anh học Đại học sư phạm thủ đô hà nội 2). Cố gắng nhưng, giáo viên Vinh sẽ đi lính nghĩa vụ, cũng nên đào công sự, phải nạp năng lượng “nước mắm đại dương, bát canh toàn quốc” như bao tín đồ lính khác, cần vất vả bầm dập cùng với đời thường. Ra quân, lẽ thường bạn thầy giáo vừa thoát ra khỏi sự vất vả ấy vẫn trở về bục giảng, nhưng run rủi nạm nào, Vinh lại trở lại con phố im Thành nhỏ dại xíu bên đường cửa Đông, thành phố hà nội và nói đúng tức thị “ăn bám” cha mẹ. Sự tuyển lựa ấy sống cuối thập niên 80 của chũm kỷ trước quả là sự việc liều mạng cùng với một đấng mày râu trai ngay gần 30 tuổi như Lê Vinh. Hiện thời thì tránh việc nói là đúng tốt sai, nhưng mà ngay thời ấy, Lê Vinh đã bị trả giá đắt. Trở ngại chất ông xã khi cha mẹ anh thua thảm lỗ trong làm cho ăn, buộc phải cung cấp nhà. Lê Vinh được bố mẹ cho không nhiều tiền rồi lặng lẽ âm thầm ra khỏi nơi ở nằm cuối bé phố nhỏ từng đính thêm bó, từng giữ giàng biết bao đáng nhớ tuổi thơ. Vậy là Lê Vinh lang thang không hẳn với tư phương pháp một nghệ sĩ! Bao nhiêu người thân trong gia đình ở thủ đô hà nội cho anh nương dựa vào (cả lần anh sinh sống nhờ nơi ở xóm liều Thanh Nhàn), bao bạn hữu đưa tay ra đến anh tựa vịn, bao tình thân khuyến khích anh sáng tác… vào cô đơn, Lê Vinh bắt đầu thấm nỗi nhức đời với câu hát “Những ngày tôi long dong tôi new hiểu trọng điểm hồn bạn Hà Nội. Mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi…” được bật lên như 1 lẽ từ bỏ nhiên. Và trong khi nét nhạc của thắng lợi đầu tay này đang trở thành nét nhạc chủ đạo trong bước đường chế tác của anh…

Nhưng cũng đáng không thể tinh được sự gạn lọc ấy của Lê Vinh trong khi không có tác dụng giàu thêm được bao nhiêu vốn gia sản âm nhạc đang ít ỏi của anh. Bắt đầu đầu tuyến phố âm nhạc năm 1990, gần 20 năm có lẻ, Lê Vinh mới tổ chức 3 đêm nhạc thời tất cả ca sĩ tài tình Ngọc Tân, rồi túc tắc làm cho nhạc cho phim truyền hình, hình như còn nhiều phiên bản nhạc chưa ra mắt với phần nhiều ca từ bỏ “đọc lên đã ý muốn khóc”. Nhưng quan sát lại tôi thấy lo cho anh. Một ít năng khiếu, một bài hát đầu tay ghi dấu ấn, một lớp học tập 3 tháng vì chưng nhạc sĩ Hoàng Vân giảng dạy… từng ấy, liệu có đủ cho Lê Vinh đi xa dưới bầu trời âm nhạc? Lê Vinh từng thú thừa nhận với tôi pha ít ngậm ngùi, anh từng phải buôn bán tác phẩm của mình cho những người khác đứng tên như người nông dân “bán lúa non” mang đến địa công ty để sinh sống tằn tiện nhưng mà sáng tác. Chuyện đó hoàn toàn có thể xẩy ra, tuy nhiên đâu rồi dấu ấn riêng của Lê Vinh trong đường nét nhạc cơ mà anh sẽ bán phiên bản quyền? Vậy cơ mà khi tôi buột mồm nói lời “chia sẻ”, Lê Vinh vẫn nổi giận. Tôi gọi anh mong muốn mọi fan nhìn thấy một Lê Vinh đã ngạo nghễ, đang đồng ý tất cả để dốc hết mình cho trí tuệ sáng tạo và vẫn “vẫn lựa chọn điều sẽ qua” như lời bài xích hát anh viết mang lại 18 bộ phim truyện truyền hình “Miền quê thức tỉnh”. Nếu như thế, hỡi người nhạc sĩ lang thang, liệu đến lúc nào anh sẽ làm new được mình, bỏ trên cardvisit không thể ghi một dòng “Lê Vinh. Hà nội thủ đô và Tôi”?